SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG ( Bài viết chia sẻ của cô Thanh Thúy)


Tôi đến với các chương trình NHÂN ĐẠO XÃ HỘI vào tháng 10/2006 sau khi TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT của căn bệnh ung thư ngực. Tôi bị căn bệnh này từ năm 2003 và đã lan sâu trong cơ thể. Suốt 14 tháng điều trị tại bệnh viện K Hà nội, tôi đã vật lộn với cái chết nhiều lần bởi sự phẫu thuật, xạ trị và hóa trị từ tháng 2/2005 đến tháng 3/2006. Sau những tháng nghỉ ngơi và đưa tiễn con gái duy nhất đi du học ở Mỹ(9/2006), tôi dấn thân vào các hoạt động cộng đồng. Từ những người nghèo, những cụ già cô đơn, những trẻ em mồ côi khuyết tật tại các trung tâm, những nhà mở và những bệnh nhân ung thư, nhất là trẻ em bị ung thư là những địa chỉ mà tôi có được tại Sài gòn và các tỉnh thành tại Miền Nam Việt Nam. Nơi tôi dành nhiều thời gian và tâm huyết nhất trong suốt 7 năm(2/2007-3/2014) là TRUNG TÂM NUÔI DẠY TRẺ EM KHUYẾT TẬT QUÊ HƯƠNG tại Bình Dương.
      Nơi đây được thành lập từ năm 2001, do Huỳnh Tiểu Hương sinh năm 1968 sáng lập. Hương là một người phụ nữ đã có một số phận rất nghiệt ngã, một người phụ nữ đáng kính và là người có trái tim nhân hậu, tấm lòng bao dung. Nói về Hương, tôi không đủ từ ngữ để nói bởi Hương là người PHỤ NỮ LÀM RUNG ĐỘNG TRÁI TIM NHÂN LOẠI và nhiều những danh hiệu khác trong và ngoài nước đã dành cho Hương.
     Năm 2002 tôi tình cờ biết Hương trên một trang báo và tôi đã ngưỡng mộ Hương nhưng phải đến đầu năm 2007 tôi và Hương mới BÉN DUYÊN và tôi gia nhập vào Trung Tâm của Hương với công việc ở BAN ĐỐI NGOẠI. Lúc đó chúng tôi làm chương trình “TIẾNG HÁT NGƯỜI KHUYẾT TẬT” và từ đây tôi có cơ hội tiếp xúc, làm việc, gặp gỡ với Giáo sư- Tiến sĩ Trần văn Khê, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, các vị quan chức cấp cao của Đảng, Nhà nước Việt Nam trong các chương trình của Trung Tâm, trong các cuộc viếng thăm Trung tâm như bác Võ Nguyên Giáp, Nguyễn thị Bình, Nguyễn Kim Ngân, Trương Mỹ Hoa, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu…Rất nhiều. Ngoài ra còn đón tiếp các vị lãnh đạo của các cơ quan ban ngànhTrung ương và các tỉnh thành trong ngước và nước ngoài. Đó là niềm vinh hạnh của cá nhân tôi cũng như các anh chị em trong Trung Tâm. Tuy nhiên tôi vẫn tham gia các chương trình từ thiện khác ở các lĩnh vực khác tại các tỉnh miền Tây, kêu gọi cộng đồng giúp đỡ những nạn nhân bị bão lụt ở miền Trung và viết bài về họ phát trên truyền hình HTV7 trong chương trình CHÀO BUỔI SÁNG.
     Chính những hoạt động xã hội này, chính những chuyến đi xa xâm nhập vào cuộc sống của những người dân khốn khó giúp tôi hiểu thêm ý nghĩa của cuộc sống và sự cảm thông sâu sắc với những số phận nghiệt ngã, khó khăn, bệnh tật của họ. Nước mắt tôi đã rơi quá nhiều trước những nghịch cảnh của con người mà tôi chợt hiểu ra nỗi đau, sự mất mát của cá nhân tôi chỉ là rất nhỏ so với họ. Trái tim của chúng ta có rộng mở bao nhiêu cũng không ôm hết nỗi bất hạnh cuả con người. Thôi thì cứ giang một vòng tay bé nhỏ của mình để xoa dịu ít nhiều nỗi buồn nhân thế. Cuộc sống của tôi như có hai mặt đối lập. Tôi kiếm tiền bằng các buổi thuyết trình cho các công ty nước ngoài và kinh doanh theo mạng, các sự kiện, làm MC cho các hội thảo du học, ca nhạc, đám cưới, khai trương văn phòng thật vui nhộn nhưng khi đến với các chương trình Nhân Đạo thì lắng đọng và đầy nỗi ưu tư. Những công việc đó không nằm trong chuyên môn tôi đã được đào tạo ở trường Đại học nhưng nó giúp tôi có kiến thức để làm những điều đó. 7 năm là thời gian không dài để tôi và các bạn đồng hành cùng nhau trên con đường NHÂN ĐẠO XÃ HỘI cho đến tháng 3/2014 tôi rời Việt Nam qua Mỹ. Cám ơn các vị lãnh đạo các Công ty trong và ngoài nước, các tổ chức Quốc tế, các ngân hàng, các cơ quan thông tấn báo chí, các vị Mạnh Thường Quân và các bạn bè của tôi đã đồng hành cùng tôi, đã giúp đỡ tôi làm được công việc hữu ích cho những mảnh đời bất hạnh. Tại Mỹ cũng có quá nhiều những chương trình xây Chùa, giúp đỡ người dân trong nước như: thảm họa Formosa, sả thải ở miền Trung, Nhóm Sưởi Ấm, Ngọc Trong Tim, Hội những người cùi … mà tôi cũng cố gắng tham gian ít nhiều để trải lòng mình, gửi tấm lòng, tình cảm của mình đối với người dân trong nước. Tôi làm tất cả những việc này để CÁM ƠN CUỘC ĐỜI đã cho tôi tiếp tục sống trong suốt những năm tôi diều trị căn bệnh nguy hiểm tại Việt Nam và Mỹ, đã cho tôi CƠ HỘI tiếp tục làm công việc NHÂN VĂN mà tôi đã làm. ” Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”.
Tôi không thể nêu tên các cá nhân hay các đơn vị đã đồng hành cùng tôi trên con đường Nhân Đạo nhưng tôi tin rằng các bạn khi đọc bài viết
này hoặc qua email của tôi gửi, các bạn cảm nhận sự biết ơn của tôi với các bạn, với các đơn vị và tôi tin rằng các bạn vẫn tiếp tục đồng hành trên con đường đầy tính nhân văn này. Từ đây tôi muốn chuyển một THÔNG ĐIỆP YÊU THƯƠNG đến những người bạn mới của tôi trên facebook. Các bạn hãy mở website: www.huynhtieuhuong.org để biết các thông tin chi tiết về Trung Tâm Nuôi Dạy Trẻ Em Khuyết Tật Quê Hương và các bạn làm một chiếc CẦU NỐI YÊU THƯƠNG đến với hơn 300 trẻ em bất hạnh ở Trung Tâm. Tình cảm và sự sẻ chia của các bạn sẽ là niềm vui và mở ra một cuộc sống mới để các bé ở Trung Tâm có một cuộc sống tốt đẹp hơn. TRẺ EM HÔM NAY, THẾ GIỚI NGÀY MAI. Các bạn trong facebook của tôi đã cùng với tôi làm việc tại Trung Tâm như: Huynh Tieu Huong, Quy Tran, Góc Vui Vẻ, Trần Công Phúc, Huyen Ngoc, So CoLa…, tôi gửi đến các bạn lời yêu thương và chúc các bạn mãi mãi là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho những mảnh đời bất hạnh tại Trung Tâm. Chúc các bạn nhiều sức khỏe, niềm tin trong cuộc sống và tôi luôn nhớ các bạn, nhớ về hơn 300 Thiên Thần của Trung Tâm. Hi vọng sớm gặp lại các bạn khi tôi trở về Việt Nam.
Bài viết được chia sẻ bởi cô Thanh Thúy !

About Charity Quê Hương

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *