Nỗi Buồn Tận Đáy Lòng của mẹ Huỳnh Tiểu Hương – Huỳnh Tiểu Hương | Từ Thiện | Mồ Côi | Trẻ Lang Thang | Tài Trợ | Khuyết Tật | Trung Tâm Từ Thiện

Nỗi Buồn Tận Đáy Lòng của mẹ Huỳnh Tiểu Hương

Ông Trời ơi, cuộc sống sao đầy cơ cực, đầy sống gió đầy đau thương, con từ nhỏ đến phút giây này con chưa cảm nhận hạnh phúc hay niềm vui là gì cả…Sao cuộc sống làm người đã khó rồi được làm người càng khó hơn, khi chào đời con cứ nghĩ rằng mỗi con người sinh ra chi được làm người và làm công cụ cho chúng sinh,

                

Mẹ Huỳnh Tiểu Hương

Con chưa bao giờ nghĩ làm người được quyền bảo vệ được yêu thương, nỗi đau nỗi buồn nó chồng chất lên con, sao vậy? lúc nhỏ thì con bị cha mẹ bỏ rơi, được bà nuôi dưỡng làm con nuôi người…. rồi cuối cùng con cũng bị… bạo hành bị bao nhiêu nỗi đau tràn ngập trên thể xác của con, rồi cuối cùng con vẫn vượt ra khỏi nơi ấy để có một cuộc sống an toàn, nhưng đâu có dễ dàng, hàng ngày con phải chịu đựngn biết bao nhiêu đau đớn, đòn roi hãm hiếp, bán hết chỗ này đến chỗ khác,  như một con thiêu thân, con chỉ biết chịu những cảnh… và màn trời chiếu đất không được ai bảo vệ và biết chạy trốn, nhưng sự bạo hành…

Cuộc đời con sống như địa ngục của trần gian, còn cảm thấy đau buồn và cô đơn vô tận,  con chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một chén cơm ăn trọn vẹn hoặc một bộ quần áo sạch sẽ lành lăn và một đôi dép đi cho đàng hoàng,  hoặc còn ngủ một đêm an giấc, con chưa bao giờ ước mơ sẽ có, hoặc được vào ghế nhà trường, tất cả đều viễn vông…còn nhiều và nhiều….

“Những chuyện chưa bao giờ kể”… trong thời gian sống đường phố chịu đựng nhiều nỗi đau con đã đi tìm người cha ruột của con, thì con đã bị cha hãm hiễm một thời gian không ngắn…đó là một nỗi đau và ám ảnh không thể nào. xóa tan..

Nhưng vào năm 1987 con sống lang thang tại nguyễn Huệ Quận 1 con may mắn gặp một người gọi là ân nhân người nước ngoài yêu thương con,  nhưng con cũng chịu đựng…. không nhỏ… rồi được họ cho con 20 cây vàng, con đã dùng toàn bộ số vàng ấy mua nhà cửa, trong lúc thị trường bất động sản vươn lên con may mắn mua một lời một mỗi ngày đều tăng con mua được nhiều nhà cửa xe hơi 60 chiếc xe hon đa cho thuê, mở nhà hàng mở quán Bar, để tạo việc làm cho các bạn đường phố, môi giới địa ốc nguồn tài chính phat triển nhanh chóng, trong lúc cho thuê xe con đã có nhiều mối quan hệ Quốc tế, giớ thiệu sơn mài, Trầm Hương, Đá Quý tạo cho con một nguồn vốn vô giá mà conc hưa bao giờ nghĩ sẽ có…hàng ngày con tìm tòi những kỷ vật tem và tiền cỗ để mua làm lưu niệm, con đam mê mọi thứ để bù đắp những ngày tháng thiếu thôn, bên cạnh có cơ hội con du lịch nước ngoài thường xuyên để tím các con quan giớ thiệu bán sản phẩm đặc trung của Quê Hương,

Trong thời gian làm kinh tế khá giả con đã tìm các bạn bụi đời cùng  hoàn cảnh về tạo công ăn việc làm mua nhà cửa cho học lái xe, và tùy theo các khả năng của từng người… bên cạnh con tham gia các chương trình từ thiện bảo lụt xây nhà tình thương tình nghĩa mua xe lăn xe lắc phát học bổng, tham gia các hội đoàn để cùng chung một tấm lòng, bản thân con chỉ biết làm và mong được cống hiến tất cả cho xã hội..

Trong thời gian làm kinh tế khá giả con có cơ hội ra các nước và định cư tại hoa kỳ, nhưng vì yêu Quê Hương con đã liên tục tham gia các chương trình nhân đạo đóng góp cho xa hội trong khả năng của mình. trong một thời gian làm việc con đã gặp nhiều hoàn cảnh đáng thương trẻ bị bỏ rơi không nơi nương tựa, con thấy đau lòng và quyết định thành lập mái ấm để đưa các trẻ về nuôi dưỡng, con chưa bao giờ nghĩ số lượng trẻ nhiều như ngày hôm nay, càng ngày con càng thấy thương các trẻ,

Bản thân con cũng như các trẻ bị bỏ rơi không thương tiếc, lúc nhỏ thì con bị hành hạ hãm hiếp, bán hết chỗ này đến chỗ khác, sự ám ảnh ký ức nó không rời khỏi tâm trí của con, đến bây giờ cũng vậy, con rất sợ hàng đêm con luôn giật mình  hoảng hốt…những thước phim tự sự liên khúc nó không rời khỏi con…

Khi sự thành đạt và con đã cống hiến tất cả thời gian cũng như tài sản và hạnh phúc riêng tư của con cho xã hội, thì còn lại bị biết bao nhiêu nỗi oan ức thị phi, ghen tỵ,  nói còn lợi dụng trẻ, thiên thần ác quỹ, huyền thoại, những từ ngữ vô cùng khiếp sợ, nếu còn lợi dụng trẻ thì tất cả tài sản của con để  nguyên và con để sử dụng biết bao giờ hết… con định cư ở nước ngoài..và quan hệ của con cũng không nhỏ…tại sao con không lo cho bản thân mình, nhưng vì tiền bạc vật chất nó không biết cười  và không biết khóc, nhưng các trẻ biết khóc biết cười biết yêu thương, và biết khát khao gia đình cần sự bảo vệ…nên con quyết định dành tất cả cho trẻ..

Giờ này con chỉ muốn được sống bình yên được hạnh phúc, nhưng sao mà khó quá, từ nhỏ cho đến phút giây này con chưa cảm nhận hạnh phúc là gì, nhỏ thì đòn roi hãm hiếp lớn thì lo đời sống cho hàng trăm đứa con chưa một ngày hạ sinh, và chịu đựng bao nhiêu nỗi oan ức của xã hội ..

Dù trải qua bao nhiêu nỗi đau và oan ức nhưng con vẫn cố gắng chịu đựng để vươn lên thể hiện người mẹ người phụ nữ, người bị bỏ rơi, từng bị hãm hiếp chà đạp và bị gieo bao nhiêu tiếng oan, nhất định không khuất phục trước số mệnh, con phải vượt lên xây dựng cơ ngơi cho các trẻ, để các trẻ không bị coi thường, cho trẻ được học hành được bảo vệ được hòa nhập cộng đồng xã hội như bao trẻ khác.

Mẹ Huỳnh Tiểu Hương và 340 đứa con mồ côi khuyết tật

Hiện tại con sống rất bấp bênh, vì bên cạnh con không con không biết điều gì sẽ xảy ra…, nếu con không có tiền, vật chất, vì quá khứ của con luôn ẩn hiện trong lòng những người mà con đã giúp họ cưu mang họ. họ hiểu về con xem con như một đứa trẻ vô thừa nhận và cũng là mầm móng xấu xa ..vì giờ này họ không còn lợi dụng con được nữa..nên….con nghĩ rằng cuộc sống có nhân và có quả….Ông trời ơi..cuộc đời thật trớ trêu, trong lòng con giờ này con nghĩ rằng nếu một khi con mất đi các con của con sẽ ra sao…lúc đó chắc tội nghiệp lắm và đáng thương…nên giờ này con quyết định, cho các con của con học ngoại ngữ tiếng anh tiếng hoa, và văn hóa, nghệ thuật, võ thuật, thời trang, thể thao âm nhạc, học đàn tất cả các chương trình con đều cho các con của con đều được tham gia dù con hiện tại rất khó khăn, nhưng con vẫn cố gắng,…con cám ơn các ban ngành đã tạo điều kiện cho con và các con của con được sống được hòa nhập được có giấy tờ tùy thân..đặc biệt con cám ơn đội ngũ nhân viên,  bão mẫu cùng tất cả các anh chị em tình nguyện viên trong và ngoài nước, ngày đêm gắn bó với con..và các bác sỹ đã nhiệt tình cứu các con của con, và quý vị ân nhân các nhà hảo tâm xa gần đóng góp giúp đỡ cho con, có thêm nghị lực và duy trì nuôi các con của con được đến ngày hôm nay..

Điều cuối cùng nếu khi con mất đi hoặc ra đi đột xuất con gửi gắm các con của con vào Bộ Lao Động Thương Binh, để tạo điều kiện cho các con của con được như bao trẻ khác, bảo vệ các con của con, 100% tài sản của con đều cống hiến cho thiện nguyện qua những trẻ cô nhi được sống trong mái nhà Quê Hương Họ Huỳnh và con mong được Bộ lao động bảo vệ không cho mua bán và trao đổi… bất cứ bằng một hình thức nào về toàn bộ tài sản của con..tạo ra…để cho các con của con sau này, không bị coi thường và tủi thân…để các con của con được hòa nhập xã hội. đừng chịu đựng đau đớn như con ngày hôm nay..

Giờ phút này con buồn lắm, nhiều khi con muốn nhắm mắt xuôi tay không nhìn thấy bất cứ một điều gì, nhưng những tiếng kêu mẹ ơi tối nay con ngủ với mẹ, mẹ ơi mây giờ con vào với mẹ, mẹ ơi phòng số  3 ngủ rồi phòng số 4 chưa được ngủ, mẹ ơi mẹ về rôi, mẹ tới rồi kìa, những tiếng hô vang những tiếng khóc và mẹ ơi ăm con mẹ ơi bế con. làm cho con không thể nào nhắm mắt.. con chỉ biết cầu nguyện sự sống mong mênh và thời gian ngắn ngủi được bình an.. nhưng con không biết có được không.. con chỉ ước mơ cả cuộc đời này.. ông trời cho con xin được một ngày thật bình an và vui vẻ được yêu thương được quan tâm,, hoặc được ai đó cầm đôi bàn tay của con,  cho con cảm nhận đó là tình thương thật sự, hoavc85 cho con một chén cơm đứt thân họ nấu mà không phải đợi con nhắc nhở…

Nhưng con biết điều ấy mãi mãi sẽ không bao giờ có đến với con cả. dù con có mối quan hệ không nhỏ, nhưng sau đó là tất cả trở về lạnh lẽo cô đơn… chỉ biết xã giao ngoại giao…dù con rất nhớ và rất cần rất thương….và gìn giữ những điều tốt nhất để lại, cho đời cho người…Ông Trời ơi. mỗi khi con buồn con cô đơn con chỉ biết tìm ông để tâm sự ngoài ra không có ai hiểu và thông cảm cho con cả… cuộc sống của con lúc này buồn lắm…tủi thân. và khát khao một cuộc  sống bình an.. dù chỉ một ngày… nhưng mãi mãi vô vọng…

Lucky’s Nguyễn

theo nhật ký Huỳnh Tiểu Hương

About huynhtieuhuong

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *